EE88 – Lâu lắm Nguyễn Ngọc Tư mới trở lại trên giai phẩm Xuân của báo Tuổi Trẻ. Lần này, chị về với Bên cõi, một truyện ngắn vỏn vẹn ngàn chữ. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Tôi lấy vợ được ba năm thì bố mất. Ung thư. Những ngày cuối, ông đau. Thương lắm. Nhưng đến tận lúc những liều morphine không còn tác dụng, tôi không hề thấy ông ta thán. Những ngày ấy tôi ở bên ông. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Ông ngồi ủ rũ, lật những tờ báo đang trải dài trên cái bàn đá lạnh ngắt nơi sân nhà, những tờ báo mà thằng Tào hớt ha hớt hải mang vào chiều qua: “Maradona chết rồi ông Tư ơi, ổng bị bệnh chết”. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Có những điều mọn mằn khiến người ta phải suy nghĩ. Ai bảo chuyện may vá không đáng để người ta sống chết? – anantawellness.in
EE88 – TTO – Câu chuyện này tôi viết theo lời kể của Trần Bá Đa, sinh viên năm thứ 2 khoa văn, người miền Trung. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Nghe nói hồi đầu thế kỷ 20 son môi đỏ là biểu tượng của liên minh phái đẹp đấu tranh vì nữ quyền. Chị Hai tôi không biết điều đó. Chị thậm chí không biết nữ quyền là gì. Chị chỉ đơn giản không biết màu son nào khác ngoài màu son đỏ. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Cái tin thằng Mùng Tám đi thi hát cải lương rồi đoạt giải cao nhất dậy sóng rần rần khắp xóm làng. Ai đời thằng con hoang bị hất hủi nay vẻ vang làm anh nghệ sĩ. – anantawellness.in
EE88 – TTO – Sau ba mươi năm làm thủ thư, hôm nay ông Herman gập hẳn các cuốn sách lại, đóng laptop. Từ mai, ông không lật đật vùng dậy lúc sáu giờ, ngồi tàu nửa tiếng, rồi từ ga gò lưng cọc cạch đạp xe hướng về thư viện trường cao đẳng nữa. – anantawellness.in
EE88 – TTO – “Tui đi hát Tết đâu về kịp”, cô nói với bà bạn qua điện thoại, sau khi bạn rủ sáng mai lên chùa, rồi chép miệng nói thêm, “đâu được sướng như bà”. Bạn cười, tuổi đó mà đắt show đi hát hoài không biết ai sướng hơn ai, như tôi có ma nào mời đâu. – anantawellness.in
